1. TOPBET
  2. TOPBET - Trải Nghiệm Trực Tuyến Nhanh Chóng Và Ổn Định

Góc Nhìn TOPBET: Mourinho sắp xếp Bellingham, Vinicius và Mbappé thế nào?

Góc Nhìn TOPBET: Mourinho sắp xếp Bellingham, Vinicius và Mbappé thế nào?

Real Madrid thắng Espanyol 2-1 ở trận mở màn La Liga — tỷ số không đáng bàn nhiều. Điểm nhìn là Mourinho trở lại, “chữa” bài toán khó nhất thời này:

Ảnh

Mbappé, Vinicius và Bellingham vừa cùng đá xong một kỳ World Cup hoành tráng — xếp họ thế nào?

Mbappé trở thành vua phá lưới mọi thời đại của World Cup, bảo vệ Chiếc giày vàng: hãy để tôi tự do, tôi sẽ ghi bàn.

Vinicius, trước khi Brazil bị loại, đá gần như hoàn hảo: phá biên trái, tôi vẫn là số một.

Bellingham là vị cứu tinh của England: hãy để tôi dâng cao, tôi có thể là tiền vệ ghi bàn hay nhất thế giới lúc này.

Làm sao xếp cùng lúc ba trụ cột, cộng thêm cánh bay mới chiêu mộ mùa hè?

Real đá 4-2-3-1, cụ thể như sau:

Valverde hộ công trái, Bernardo Silva hộ công phải. Güler đá cánh phải nhưng cắt vào trong, Vinicius phá biên trái; Bellingham là số 10, Mbappé vẫn chiếm vị trí trung phong trên danh nghĩa và hành lang trái trên thực tế. Dumfries bốc lên bên phải.

Khi tấn công, thực tế thành 3-2-5: Dumfries dâng cao bên phải, kéo biên rồi xuyên vào.

Cánh phải trên danh nghĩa là Güler, cắt vào hành lang phải để tổ chức.

Ở bóng bổng, Vinicius và Mbappé tiếp tục chiếm cánh trái và hành lang trái.

— Chìa khóa nằm ở Bellingham.

Khi dâng, cậu ấy phải là người tổ chức phía sau Vinicius và Mbappé; khi lùi, cậu ấy là đích đến số một của đường ra bóng từ bộ đôi hộ công. Vinicius cánh trái, Mbappé hành lang trái, Dumfries biên phải, Güler hành lang phải — đó đều là bố trí thường thấy; Bellingham là then chốt kéo dọc: cậu ấy và Bernardo là hai người di chuyển “bay” nhất đội.

Thời khoác áo Man City dưới quyền Guardiola, Bernardo quanh năm trôi nổi không chỗ cố định — đội cần gì, cậu ấy đá đó. Mourinho dường như muốn cậu ấy làm máy trộn tuyến giữa, người di chuyển rồi ra bóng: hơi giống nhét kiểu chạy chỗ không bóng của Müller vào một vị trí tiền vệ kiểu Rakitic.

Bellingham ghi bàn mở tỷ số, nhưng bộ máy này đã bị Espanyol làm rối.

Espanyol đá 4-4-2, thực chiến thường thành 4-2-4: bốn người phía trên cắt mọi đường bóng vào bộ đôi hộ công Bernardo và Valverde, ép Real phải đi biên. Bên phía Vinicius, El Hilali hết sức không cho cậu ấy nhận bóng rồi cắt vào trong. Logic tổng thể của Espanyol: để Real mài miệt ở những hành lang biên chật hẹp, còn trung lộ thì đừng hòng.

Vậy là Real hơi… ngượng:

Mối đe dọa của Dumfries là tốc độ và sự xộc thẳng; trận này thể hiện thành việc dâng lên rồi dứt điểm trực tiếp. Để cậu ấy rê bóng tạo ra cơ hội thì không phải sở trường.

Mà các cầu thủ Real đều rê được vài nhịp, lại không có một “búa tạ” trên tuyến trên để cướp điểm. Bóng đã vào vòng cấm, ai dứt điểm? — Dumfries ư?!

Thế là Real cực kỳ phụ thuộc vào việc Bellingham lùi xuống nhận bóng, cố dựa vào lối di chuyển tự do của cậu ấy để overload một bên, tìm khoảng trống.

Hiệp hai, tỷ số bị gỡ hòa, Mourinho hơi sốt: trung lộ không xong thì đi biên vậy! — Cucurella và Diomande vào sân, hai cánh đánh ầm ầm.

Cặp Cucurella – Vinicius bất ngờ khớp nhịp: một người kéo biên, một người cắt vào, đổi chỗ liên tục, khiến Espanyol không còn thể một mực nhốt Vinicius ra biên.

Bên phải, Diomande, Güler và Dumfries cũng vậy: kéo rộng, cắt vào và bọc biên tách nhau mà làm. Hiệp hai, Real lên biên rồi tạt ngang mới thực sự chạy được.

Rồi đến khâu phòng ngự.

Vinicius và Mbappé đều không thích lùi về, nên khi Real thủ, Mourinho đá một kiểu gần 4-4-2 để chiều hai người: Vinicius và Mbappé ở tuyến trên, chia nhau gây sức ép lên hai trung vệ đối phương, ép Espanyol đi trung lộ, rồi dựa vào khối tiền vệ phía sau pressing tập thể. Chiêu này sắc và dữ, nhưng một khi đối phương vượt qua nhóm sáu người tuyến giữa – tuyến trên của Real, rồi kết hợp biên-trung, Real sẽ đau đầu:

Espanyol cũng chính vì thế mà gỡ hòa.

Một thú vị khác của sơ đồ này:

Khi phòng ngự, Mbappé đứng cánh phải, gây sức ép lên trung vệ trái đối phương, nên không dưới một lần Real chuyển từ thủ sang công, Mbappé tăng tốc thẳng bên phải, gián tiếp nhường biên trái cho Vinicius.

Bàn quyết định của Espí trước khi hết giờ cũng bắt nguồn từ cú xộc hành lang phải của Mbappé. Thắng 2-1.

Vậy đại khái đây là Real Madrid phiên bản Mourinho lúc này:

Khi phòng ngự, là 4-4-2 bất đối xứng.

Vinicius và Mbappé ở lại tuyến trên, những người còn lại lấp đầy khoảng trống.

Khi ra bóng, là 4-2-3-1.

Bellingham liên tục lùi xuống rồi dâng lên, trở thành trục hoạt động nối bộ đôi tiền vệ trụ với hàng công.

Khi tấn công, hóa thành 3-2-5.

Dumfries kéo biên phải, Güler chiếm hành lang phải; Vinicius chiếm biên trái, Mbappé trôi sang hành lang trái.

Chỉ có điều, sau khi hai cánh cất cánh, khâu kết thúc — và tâm trạng của Vinicius cùng Mbappé — vẫn chưa chắc:

Thắng thì thắng rồi, nhưng cả hai đều không ghi bàn.

Real của Mourinho lúc này hơi giống việc cố bày lên một mâm ba món thịt, bốn đĩa salad.

“Cơm đâu?”

“Trong món hầm có khoai.”

“Tráng miệng đâu?”

“Trong salad có dứa.”

“Canh đâu?”

“Đừng hỏi nữa. Tôi bày được từng này món lên bàn đã là khó lắm rồi.”